Nội dung chính
Những rào cản về cam kết vũ khí hạt nhân và các tranh chấp tài sản đóng băng đang khiến tiến trình đàm phán Mỹ – Iran rơi vào trạng thái bế tắc đầy căng thẳng.
Cuộc đối đầu ngoại giao giữa Washington và Tehran tại Islamabad, Pakistan, đang đứng trước ngã ba đường khi cả hai bên đều không tìm được tiếng nói chung trong các điều khoản cốt lõi. Mặc dù đã có những nỗ lực kết nối thông qua vai trò trung gian của Pakistan, nhưng khoảng cách về quan điểm chiến lược đang ngày càng nới rộng.
Điểm nghẽn hạt nhân: Khi niềm tin chưa được thiết lập
Theo quan điểm của phía Mỹ, vấn đề then chốt nằm ở việc Iran chưa đưa ra bất kỳ cam kết cụ thể nào về việc từ bỏ hoàn toàn chương trình phát triển vũ khí hạt nhân. Phó Tổng thống Mỹ JD Vance nhấn mạnh rằng Washington cần một sự đảm bảo rõ ràng hơn, không chỉ là việc dừng các hoạt động hiện tại mà còn phải ngăn chặn mọi khả năng sở hữu công cụ dẫn đến việc chế tạo vũ khí hạt nhân nhanh chóng trong tương lai.
Ông Vance mô tả các đề xuất mà Mỹ đưa ra là “linh hoạt”, nhưng đáng tiếc là Tehran đã từ chối. Phía Mỹ xem đây là một bước lùi đáng kể cho nỗ lực duy trì hòa bình khu vực.

Phản ứng từ Tehran: Ngoại giao không phải là sự vội vã
Ngược lại với cách tiếp cận của Washington, đại diện Bộ Ngoại giao Iran, ông Esmaeil Baqaei, khẳng định các yêu cầu từ phía Mỹ là “quá đáng”. Quan điểm của Tehran là ngoại giao là một quá trình lâu dài và không thể ép buộc đạt được kết quả ngay lập tức chỉ sau một vòng thảo luận.
Thậm chí, các nguồn tin từ hãng thông tấn Fars còn cho biết Iran hiện không có kế hoạch cho các vòng đàm phán tiếp theo. Tehran cũng gửi đi một thông điệp cứng rắn về an ninh hàng hải: họ sẽ không thay đổi tình trạng tại eo biển Hormuz cho đến khi đạt được một thỏa thuận thỏa đáng và hợp lý.
Mâu thuẫn về tài sản bị phong tỏa và áp lực kinh tế
Một trong những yếu tố gây nhiễu loạn nhất trong tiến trình này chính là sự bất đồng về thông tin giải phóng tài sản. Có những báo cáo cho rằng Mỹ đã đồng ý mở băng các tài sản của Iran tại Qatar, một động thái được xem là dấu hiệu thiện chí. Tuy nhiên, Nhà Trắng đã nhanh chóng bác bỏ thông tin này.
Đối với Iran, việc tiếp cận nguồn vốn bị phong tỏa – ước tính lên tới 6 tỷ USD từ doanh thu dầu mỏ tại Hàn Quốc – là điều kiện tiên quyết. Khoản tiền này đã bị đóng băng từ năm 2018 do các lệnh trừng phạt của Mỹ. Giới chức Iran cho rằng sự lưu thông an toàn của dòng tiền này có mối liên hệ mật thiết đến sự ổn định tại eo biển Hormuz, một huyết mạch giao thông hàng hải quan trọng của thế giới.
Vai trò trung gian của Pakistan: Hy vọng mong manh
Trong bối cảnh căng thẳng, Pakistan đã nỗ lực tạo ra một không gian an toàn và trung lập để hai bên có thể ngồi lại với nhau. Ngoại trưởng Pakistan, ông Ishaq Dar, mô tả các phiên họp vừa qua là “căng thẳng nhưng mang tính xây dựng”. Dù chưa thể đưa ra một kết quả cụ thể, Islamabad khẳng định sẽ tiếp tục đóng vai trò cầu nối để thúc đẩy đối thoại, hướng tới sự ổn định chung cho khu vực Trung Đông.
Góc nhìn chuyên gia: Kịch bản nào cho tương lai?
Dưới góc độ phân tích địa chính trị, cuộc đàm phán này không đơn thuần là việc giải quyết các điều khoản kinh tế, mà là cuộc chơi về quyền lực và sự tồn vong chiến lược. Việc Mỹ yêu cầu cam kết hạt nhân tuyệt đối và việc Iran dùng áp lực tại eo biển Hormuz làm đòn bẩy cho thấy cả hai đều đang ở thế phòng thủ và không muốn nhượng bộ điểm cốt lõi nào.
Bài học kinh nghiệm: Trong các cuộc đàm phán đa phương có tính chất an ninh quốc gia, sự thiếu hụt về lòng tin (trust deficit) thường là rào cản lớn hơn cả các con số tài chính. Chừng nào các cam kết về hạt nhân và vấn đề cấm vận kinh tế chưa được giải quyết triệt để, các vòng đàm phán tiếp theo có thể sẽ chỉ là những nỗ lực mang tính hình thức.
Bạn nghĩ sao về vai trò của các cường quốc trung gian trong việc giải quyết xung đột Mỹ – Iran? Hãy để lại ý kiến của bạn bên dưới!
